Sushilicious
kinh doanh nhà hàng tại Irvine, Orange Country, California, Mỹ. Có 10 nhà hàng
sushi ở Irvine - một thành phố có 218.000 dân.
Hầu hết các đối
thủ cạnh tranh là các nhà hàng sushi theo phong cách truyền thống, họ mang tên
Nhật Bản và các đầu bếp cũng đều là người Nhật. Woo- ông chủ của Sushilicious
đã thay đổi hoàn toàn phong cách truyền thống này sang một phong cách hiện đại
hơn. Điều này được thể hiện ở cách bài trí, cung cách phục vụ của nhà hàng.
Nhưng điều quan trọng mà Case này muốn đề cập tới đó chính là cách làm truyền
thông của Daniel Woo: Sử dụng hiệu quả các công cụ truyền thông đa phương tiện.
Sự ra đời của thương hiệu Sushilicious
Năm 2009, nhà
hàng sushi mang phong cách truyền thống Nhật Bản mang tên Gen Kai đóng cửa sau
một thời gian dài kinh doanh. Woo đã thuê lại nhà hàng này và thay đổi toàn bộ
nhà hàng.
Woo đặt tên cho
nhà hàng mới của mình là Sushilicious theo lời của cô con gái Hannah. Woo đã bị
thu hút khi một nhà tổ chức quảng cáo thiết kế làm nó. Woo có nhiều nguồn cảm hứng
cho cái tên Sushilicious, bao gồm Walt Disney World, Apple Inc và Nordstrom.
Ông ấy muốn thu hút các khách hàng mục tiêu từ 14-34 tuổi, giá từ $15-$30 cho một
món. Khách hàng mục tiêu này đến với từ nhà hàng sushi với sự ưa thích khác
nhau, phần lớn là những người đam mê với sushi, khách hàng tìm kiếm giá rẻ và
thức ăn nhanh.
Logo của
Sushilicious bao gồm các phông chữ trên nền các phông chữ tròn màu sáng. Nó
trông giống như một logo tượng trưng cùng với những công nghệ điện tử mới nhất.
Woo đã chọn một cái nhìn hiện đại cho cửa hàng, nổi bật với gam màu lạnh: những
chiếc ly màu xanh non, ghế da màu trắng, mặt bàn màu trắng, quầy mạ thép sáng.
Sushilicious cố tính thiết kế trông giống
như những cửa hàng bán lẻ Apple.
Ở trung tâm giữa
nhà hàng là nơi chuẩn bị được bao quanh bởi băng tải lưu thông đĩa thức ăn để
khách hàng có thể lựa chọn. Kai-ten, dịch vụ tự phục vụ này thường được tìm thấy
ở những nhà hàng cấp thấp hơn. Woo muốn nâng cao thương hiệu bằng cách thiết kế
sắc thái màu vàng, hồng, xanh lá cho các
món sushi một cách sống động để giữ gìn nét truyền thống của món ăn này. Ông ấy
đặt tên món ăn với những cái tên hết sức bắt tai. Mỗi món có giá từ $1.5-$4. Có
50 chỗ ngồi và tất cả gian hàng được đặt kế tiếp các băng chuyền.
Sushilicious có 11 nhân viên làm việc toàn thời gian và 11
nhân viên bán thời gian. Toàn thời gian bao gồm 1 quản lý, 5 đầu bếp, 3 phục vụ nam nữ, 1 máy rửa chén và 1 nhân viên chuẩn bị
thức ăn. 2 đầu bếp làm việc ở giữa nhà hàng có nhiệm vụ đưa thức ăn lên băng tải.
Mỗi đĩa sushi được dán 1 thẻ nhận dạng tần số để theo dõi độ dài của băng chuyền.
Nếu có nhiều hơn một số lập trình trôi qua quá thời gian quy định, đĩa thức ăn
sẽ bị hủy và thức ăn bị bỏ đi. Nếu như khách hàng yêu cầu món khác như là các
món ăn nóng hoặc lạnh, họ có thể truy cập vào Apple ipod Touch vào một menu và
đặt món. Ngoài ra nếu khách hàng muốn đặt món vừa chuẩn bị hoặc các món không
có trên bằng chuyền thì đầu bếp có thể chuẩn bị theo sự gọi món của khách.
Thay vì giới hạn
thời gian mở cửa, Woo cho phép mở cửa 7 ngày 1 tuần thậm chí cả ngày nghỉ lễ.
Ông ấy nói về quyết định của mình:
Nhà hàng truyền
thống Nhật Bản thường đóng cửa vào khoảng giữa 2:30pm-5:00pm. Và họ được nghỉ
ít nhất 1 ngày trong tuần vào chủ nhật hay thứ 2. Một lý do nữa tôi quyết định
mở cửa hàng 7 ngày 1 tuần là do hóa đơn trung bình của khách hàng, $15-$30, thấp
hơn giá của các nhà hàng Nhật khác. Từ khi tôi giảm giá cho mỗi khách hàng,
chúng tôi nhận thấy rằng khách hàng đến với chúng tôi nhiều hơn. Kinh nghiệm của
chúng tôi cho phép mở một thị trường sushi vào buổi chiều.
Mời các bạn theo dõi tiếp bài viết phần hai: Góc nhìn chiếnlược Marketing của Sushilicious (phần 1)
Góc nhìn Marketing thương hiệu Starbucks (phần 1)
Góc nhìn Marketing thương hiệu Starbucks (phần 1)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét